Ngày hôm nay, vào một buổi chiều muộn, bước chân lang thang dạo quanh con phố nhỏ. Mặt trời đã dần khuất hẳn sau những tòa nhà cao tầng, ánh đèn đường bắt đầu được thắp sáng, hắt xuống phố những tia sáng nhập nhoè. Từng nhóm nam nữ thanh niên tụ tập vui chơi, nói cười vui vẻ, vang lên cả một góc đường. Xa xa, những đứa trẻ hồn nhiên, nô đùa bên cha mẹ của chúng, nhiều gia đình nhỏ cũng háo hức kéo nhau xuống phố, ngắm vẻ đẹp đường phố về đêm, tận hưởng không khí mát mẻ, dễ chịu. Cái cảm giác tìm lại sự cân bằng sau những giờ làm việc mệt nhọc dường như được xua tan, tâm hồn thư thái, bất giác hiện lên trong tôi những suy ngẫm về cuộc sống, về con người, về những mối quan hệ… Cuộc sống thật vô thuờng, những yêu thương, hờn, giận… vốn dĩ tồn tại, mà mỗi người phải bước qua, cảm nhận và đối mặt…
Tôi ngược dòng người tấp nập trên phố, rẽ vào quán nhỏ thân quen, thưởng thức ly cà phê thanh ngọt, nơi có những bản nhạc sâu lắng, êm dịu, mê say lòng người. Có lẽ giữa cuộc sống tất bật có lắm ồn ào và náo nhiệt này, tìm kiếm được những giây phút nhẹ nhàng, thanh thoát vào những buổi bình minh rực rỡ, hay trong những chiều buông nhạt nắng là điều gì đó thật xa xỉ với biết bao con người, ngày qua ngày luôn hối hả, bận rộn xen lẫn những nhọc nhằn, chạy đua với cuộc đời một cách vô thức. Đôi khi, ta quên rằng, mình đang sống vì điều gì?
Cuộc đời ta đã trải qua những thành công và không ít lần vấp phải sự thất bại. Đó là những bài học trường đời quý giá nhất mà qua đó, ta mới nhận ra được giá trị của bản thân mình. Cuộc sống này không hề đơn giản, có kẻ chỉ sống bằng vẻ bề ngoài, phô trương, hào nhoáng và bóng bẩy, chối bỏ sự thất bại, ngược lại, không ít những người, họ sống bằng tất cả sự chân thật, giản dị, bình thản trước những bon chen, mỉm cười với những hơn thua, thành bại. Hành động của một người mới nói lên sự thật, ta đi qua cuộc đời, gặp gỡ những người với toàn lời hay, ý đẹp, nhưng cuối cùng hành động chỉ là một con số không tròn trĩnh. Thế nên, ta chỉ nên chú ý đến những gì người khác làm, những gì họ thực hiện mới nói lên được họ là ai và kết quả họ mang lại mới thể hiện rõ được những gì bạn cần biết.
Xung quanh ta, có biết bao lòng bao dung, những vị tha, sự tử tế… Những hành động đẹp, dù nhỏ bé nhưng cũng sẽ làm cuộc đời này trở nên rất tươi đẹp. Hãy mỉm cười với những người mà bạn đi qua, những người xứng đáng với tấm lòng chân thành của bạn. Hãy hào phóng mà trao đi nhiều sự tử tế, dù bất cứ nơi đâu thì sự tử tế cũng là thứ tốt đẹp nhất, gắn kết những con người đến gần với nhau hơn. Tập cách cho đi, ngay khi đó chỉ là những điều đơn giản nhất. Cho đi không phải vì ta có quá nhiều thứ, mà đó là sự đồng cảm, chia sẻ khi có rất nhiều người dường như họ chẳng có gì cả.
Sống trên đời này, cần lắm là những yêu thương. Ta mở lòng ra và đón nhận yêu thương, trao đi sự chân thành, không tính toán, ích kỷ, thiệt hơn. Chỉ có tình yêu thương mới khiến tâm hồn trong ta rộng mở, gặp gỡ và gắn kết thêm nhiều cơ duyên. Hãy để những người đi ngang đời ta, đều là mở đầu cho những tình yêu thương.
Cuộc sống vốn chẳng dễ dàng, những vui, buồn, ganh ghét, hơn thua… có đủ cả. Dù bạn là ai, bạn ở đâu và làm gì, cuộc sống này vẫn tiếp diễn xung quanh bạn, không ngừng nghỉ. Hãy cứ tiến lên phía trước, bằng tất cả sự chân thành, niềm tin và động lực của chính bản thân mình. Những khó khăn, thất bại ta trải qua, rồi sẽ có một ngày, nó khiến ta tỏa sáng. Những người ta gặp gỡ, hờn ghét hay yêu thuơng…, thì cũng đã để lại cho ta bao bài học quý giá. Dù họ có thế nào đi nữa, thì ta cũng cảm ơn vì nhờ họ mà cuộc sống của ta muôn màu muôn sắc và thú vị hơn rất nhiều. Ta hòa mình vào cuộc sống này, từng ngày lớn lên và có thể trưởng thành được cũng bởi vì cuộc đời này vốn dĩ không dễ dàng.
Anh Anh.