Chúng ta, ai cũng có một người đàn ông trong đời. Một người mà không có họ, ta sẽ không thể có mặt trên đời này. Người ấy, có khi đã dành hết tuổi thanh xuân, thậm chí là cả cuộc đời của họ chỉ để được nhìn thấy bạn khôn lớn và khỏe mạnh mỗi ngày. Và dù bạn có lớn và già đi chăng nữa, họ vẫn luôn dõi mắt trông theo để tiếp tục yêu thương cũng như đồng hành cùng bạn cho dù lúc này bạn đã rời xa vòng tay yêu thương của họ. Cha ơi! Hai tiếng thân thương tưởng chừng như quen thuộc lắm, dễ gọi lắm nhưng liệu bạn có thường xuyên gọi hai từ này không? Hay nó chỉ nằm trong miền nhớ thuở ấu thơ?
Sưu tầm
Dạo gần đây, thời tiết Sài Gòn bị ảnh hưởng bởi cơn bão Noru từ miền trung, tuy nó chỉ lướt nhẹ qua nhưng cũng đủ gây những trận mưa, ngập cả con đường thường ngày mà tôi đi đi về về. Đang mưa mạnh mẽ thế đấy, tự nhiên lại bỗng dưng nắng chói chang khiến tôi phải dừng xe lại, cởi chiếc áo mưa đang mặc ra vì ánh nắng đã làm tôi thấy nóng ran cả người. Vừa mở ra, tôi vừa hậm hực “ thời tiết kiểu gì không hiểu nỗi. Thích nắng là nắng, thích mưa là mưa. Kiểu nhõng nhẽo như con gái tuổi đôi mươi”. Nói vậy thôi chớ, dân Sài Gòn ai mà chả biết điều này. Nó cũng bình thường thôi. Cuối cùng, men theo con đường quen thuộc, tôi cũng về nhà an toàn dù cũng có chút ẩm ướt xen lẫn mùi hanh khô bốc ra từ chiếc áo mưa. Thấy tôi về đến nhà, cha hỏi thăm “Con mới về à? Có bị ướt nhiều không”? Tôi vừa dắt xe, vừa trả lời chậm rãi “Dạ, con bị ướt có chút xíu thôi cha. Nhưng chắc cũng đã khô nhiều rồi ạ”. Nói đoạn, tôi chạy vội lên phòng rồi tắm rửa, rồi thay bộ đồ mới cho khô thoáng. Sau đó, tôi đánh một giấc đến sáng mà không hề hay biết tiếng chuông báo thức đã reo lên inh ỏi từ lúc nào. Nhìn lên đồng hồ, tôi thấy kim ngắn chỉ số bảy và kim dài chỉ số mười hai, nghĩa là đã lố giờ phải dắt xe cho cha. Tôi vội vàng vùng dậy, chạy gấp gáp xuống cầu thang để mong kịp giờ thường nhật của ba đi ra đường vào buổi sáng. Vừa xuống tới phòng cha, thì tôi thấy cha ngồi đó, ánh mắt mệt mõi, dường như đêm qua cha không ngủ được nên chưa sẵn sàng đi ra ngoài. Tôi hỏi cha” Đêm qua cha có ngủ được không? Sao con nhìn thấy cha mệt mõi vậy? Cha đáp lại, giọng yếu ớt thấy rõ “ Cha ngủ được vài giờ, rồi sau đó cha thức đến sáng. Mà chắc có lẽ dạo gần đây, thời tiết thay đổi liên tục nên nó làm cho cha đau nhức các khớp xương, và thấy trong người mệt mõi”.
Sưu tầm
Tôi khuyên cha nên ở nhà để nghỉ dưỡng, uống thuốc và tẩm bổ nhiều hơn thì sẽ khỏe lại sớm thôi. Và thế là một tuần lễ đã trôi qua. Cha tôi ở nhà, nhìn thần sắc ông cũng khá hơn nhiều, nhưng xuyên qua ánh mắt buồn rười rượi của cha thì tôi cũng đủ hiểu là cha nhớ những con đường bên ngoài lắm. Cha tôi, vốn là chân đi nên việc ở trong nhà là một nỗi thống khổ. Cha nói, nếu có thể đi ra ngoài tầm một giờ cũng được, nhưng cha đang yếu chân, và mệt trong người nên cũng không dám đi ra ngoài. Tôi thương cha lắm, mỗi ngày nhìn thấy cha yếu dần đi tôi cũng lo lắng hoang mang. Cha chỉ ăn cháo vì nó dễ nuốt “ Cha nói”: Nhưng ăn cháo riết rồi cũng ngán. Có những ngày cha nói tôi dọn thêm các món ăn khác, để cho cha có nhiều sự lựa chọn.Tôi cũng vâng lời dọn, nhưng cha cũng không ăn gì nhiều. Nhìn cha đi lại trong nhà với thân hình gầy nhom, chân bước đi khó khăn, tay thì phải vịn tường. Tôi không khỏi xót xa. Mỗi ngày tôi chỉ cầu nguyện và mong cho cha mau khỏe. Những đám mây đen, lại tiếp tục quần vũ trên bầu trời, kéo theo những tiếng sấm, gầm gừ như báo trước trận mưa lớn sẽ ập đến. Tôi bất giác thấy trống rỗng, lòng buồn man mác. Bỗng đâu đó, khúc nhạc vang lên :” Cha già rồi đúng không? Mắt kém, tay chân thì rung. Cha già rồi đúng không? Sao cứ nói lung tung chuyện cũ. Cả cuộc đời với cha chỉ sống hi sinh cho mọi niềm vui của các con thôi. Thử hỏi cuộc đời còn có bao nhiêu lần 10 năm nữa. Cha kể con nghe”…
(Trích lời bài hát Cha già rồi đúng không? Của nhạc sĩ Phạm Hồng Phước ) https://www.youtube.com/watch?v=GYxggtZberM
Cảm xúc dâng trào, khiến tôi vỡ òa, bật khóc, quyện vào cơn mưa đang rơi thật nhanh trước hiên nhà. Cha ơi! Cha mau khỏe lại cha nhé. Con yêu cha thật nhiều và nhiều lắm cha ơi!
Teresa Quyên